
Lăn tăn với báo chí: 10 ngày im lặng về “vận hội mới”
5 bài báo ngắn, đầy đủ dữ kiện, nhưng không báo nào phản hồi – tôi lăn tăn cho kỷ nguyên vươn mình của quốc gia

5 bài báo ngắn, đầy đủ dữ kiện, nhưng không báo nào phản hồi – tôi lăn tăn cho kỷ nguyên vươn mình của quốc gia

Có một cộng đồng vài chục triệu người, trải khắp thế giới. Ngày nào họ cũng họp, cười nói rôm rả về “kill”, “postmortem”, “blast radius”, “dead letter”. Họ gọi

Cuộc đời không buộc ta phải thắng.
Nó chỉ phản hồi theo những gì ta đưa ra.
Khi nhìn theo cách đó, ta không cần chạy nhanh hơn ai — chỉ cần rõ mình đang trao đổi bằng điều gì.

Thiên hạ thường nói về công bằng như một điều gì đó thiêng liêng. Người ta đòi hỏi cơ hội công bằng, đối xử công bằng, phần thưởng công bằng. Nhưng thế giới này không vận hành bằng công bằng, nó vận hành bằng sòng phẳng.

Hạnh phúc không phải một kỳ thi phải đỗ.
Nó là những khoảnh khắc ta không cần cố gắng để chứng minh rằng mình đang sống đúng.

Cuộc đua của chuột: đi học lấy tấm bằng, tìm một công việc, lấy vợ/chồng, sinh con, trả các khoản nợ, leo một vài nấc thang sự nghiệp, ngập trong bia rượu/chất kích thích/mua hàng giảm giá, năm đi chơi 2 lần, làm việc trong 45 năm, kết thúc.

Chủ đề “quản lý tài chính cá nhân” luôn luôn là một chủ đề “đau đầu nhất”.